The End of Winter

So I’m back, trying to record all those crazy things that happened to me in the last three and a half months. This semester gave me so many up and down, so many excitement as wells as disappointment. But I’m thankful for all experiences, even the bad ones, as they did help me become more aware of who I am and my limitations. Đọc tiếp

Inspiring speech about self-confidence

Đọc tiếp

[Thoughts] Mercedes Benz Fake Commercial

One of the ads that caught my interest two months ago is a fake Mercedes Benz commercial made by a group of film students from the Film Academy in Luwigsburg. Setting aside the morality question of the ad, I personally think it is a brilliant commercial with a very creative perspective.

I would say there are 2 things that make this ad really captivating:

  • Great visual effect and music choice: The quality shooting of this ad is non-arguable. I think we can all agree that every scene is captured beautifully with careful intention, as expected from film students. The shooting angles, the smoky background, the lightning, the gloomy-yet-artistic atmosphere, the actors, all those elements are integrated gracefully to create a picture of Germany in the past. And in that picture, Mercedes Benz simply stands out as a powerful and compelling force with every of its move. The last scene, especially, is spectacular with the image of young Hitler lying on the ground and creating a Nazi symbol. You probably also notice how the music accelerates near the end of the ad.  I think the song accompanies the plot very well and I just simply like it. Nevertheless, commercials for cars have always been praised for high shooting quality, so in that aspect, this ad is not something new.
  • Interesting and controversial concept: What I love about this ad is how those students take the tagline “Detect dangers before they come up” to a deeper meaning level. What if the Collision-Prevent-Assist-System were developed ages ago? What if it could look into future and had a soul to judge good and bad? In that scenario, “dangers” are not just about physical obstacles on the road but also about what will actually harm people in future. The ad showcases that Mercedes Benz does not just detect and avoid dangers, it eliminates the root of dangers before they even occur. I think it is very daring to humanize Mercedes Benz’s system to such an omnipotent level. The morality, however, is debatable. The fact that the car hit on a young boy is in no way appropriate, but is it justifiable if killing one can save thousand lives later? It is a tough philosophical question, and that somehow makes this commercial even more meaningful. Some people might think the ad is disturbing, but I find it more thought-provoking. It is controversial but not in a lame and shallow way like other overly sexual or racist ads out there.

Nevertheless, I would say it is a smart ad as it definitely captures viewers’ attention and has already gone viral. Funny thing, although Mercedes Benz called the ad “inappropriate”, they did not try to take it down. Give or take, I think they are actually happy to receive this free publicity. People may like or dislike the ad, but at least they are now aware of Mercedes Benz’s Collision-Prevent-Assist-System.

[Reflection] Brand Assessment P.1

Tôi may mắn được học lớp Brand Management vào học kì đầu năm 3, và đây là lớp học bắt đầu cho đam mê tìm hiểu về thương hiệu của tôi. Trước khi học lớp này, khái niệm của tôi về thương hiệu và marketing rất mù mờ, tôi cứ nghĩ đơn giản thương hiệu là tên một công ty, và thú thật là lúc đó số thương hiệu quốc tế mà tôi biết được rất ít. Thông qua các case study và tự tay làm một project Đánh giá thương hiệu (Brand Assessment), tôi nghĩ rằng tôi đã học hỏi được khá nhiều điều hay và nhận biết được một số sai lầm nên tránh khi làm thương hiệu. Bài viết này của tôi chủ yếu là để ghi chú lại một số những thứ thú vị tôi học được.

1. Bài học đầu tiên mà thấy giáo “khủng bố” lớp học tôi, trích nguyên văn, là: “I don’t give a shit about you. You are not my target market. Don’t make inferences from your own behaviour to generate hypotheses.”  Ý của thầy là, khi làm marketing, cần tránh việc suy diễn thói quen của mình thành thôi quen của người tiêu dùng. Đừng bao giờ rơi vào cái bẫy “tôi cho rằng ngưỡi tiêu dùng sẽ abc xyz” nếu không có chứng cứ xác thật. Nếu không có bằng chứng thì phải biết tự đi tìm bằng chứng, cho dù không chính xác 100% thì ít ra vẫn có cơ sở để đưa ra kết luận. Cá nhân tôi cho rằng đây là một bài học cực kì quan trọng, bởi vì bản thân chúng ta rất có xu hướng dựa vào những gì chúng ta biết được để đưa ra kết luận, mà không ý thức rằng sự nhận thức của chúng ta là hữu hạn, và đa phần là không đại diện cho số đông. Thầy cô tôi đều bảo họ đã gặp qua rất nhiều vị sếp hoàn toàn không hiểu đối tượng khách hàng của họ là ai, sinh hoạt ra sao, tin tưởng điều gì. Khi làm marketing, xác định target market là nhiệm vụ hàng đầu, vì tất cả mọi thông điệp thương hiệu đưa ra đều phải dựa trên đối tượng này. Mà tôi thiết nghĩ bài học đó không chỉ ứng dụng cho marketing, mà còn cho tất cả mọi thứ sản phẩm và dịch vụ. Sau này, khi nhận xét về một thương hiệu hay một hình thức giải trí bất kì, tôi luôn cố gắng cẩn trọng khi suy nghĩ đến đối tượng được phục vụ là ai, sử dụng trong hoàn cảnh nào. Sẽ rất nực cười nếu tôi đọc sách cho con nít mà đòi triết lý sâu xa tình tiết phức tạp, hoặc tiếp cận đối tượng người lớn tuổi mà lại làm digital campaign.

2. “What is a brand? Brands are merely symbols that evoke associations (stories, images, thoughts, feelings, beliefs). And these associations form a brand’s meaning (aka: image, identity, personality).” Tôi thích cái định nghĩa này. Logo và trademark không phải là brand nếu nó không gợi lên được bất cứ ý nghĩa nào trong tâm trí người tiêu dùng. Brand hình thành khi người ta có thể liên hệ nói với một câu chuyện, hình ảnh, suy nghĩ, cảm xúc, hay niềm tin nào đó. Nếu không gây dựng được thương hiệu thì sản phẩm sẽ bị “commoditized”, hay nói cách khác là “bị đại trà hóa”. Một sản phẩm như vậy sẽ không tạo được lý do để người dùng trả mức giá cao hơn cho nó. Người tiêu dùng không chỉ mua sản phẩm, họ mua lời hứa và lối sống mà thương hiệu đem lại. Vậy nên, nói đơn giản, quản trị thương hiệu chính là xây dựng ý nghĩa cho một thương hiệu và sử dụng chúng để tạo nên lợi nhuận trong kinh doanh.

3. Tại sao mà một số thương hiệu có thể mở rộng thành công từ ngành này sang ngành khác, trong khi một số thương hiệu lại thất bại? Ví dụ về một số thương hiệu mở rộng thành công: Diesel từ quần jeans sang rượu, Evian nước khoáng sang Evian mỹ phẩm chăm sóc da, National Geographic từ tạp chí sang dịch vụ trang trí nội thất. Trong khi đó, một số thương hiệu mở rộng lại thất bại, ví dụ như Colgate từ kem đánh răng sang thức ăn đông lạnh, Clorox từ thuốc tẩy sang hộp cát cho mèo đi vệ sinh. Mấu chốt quyết định nằm ở ý nghĩa chủ lực của một thương hiệu. Clorox thất bại vì họ cho rằng họ đang lợi dụng ý nghĩa “sạch” và “tiệt trùng” trong ý nghĩa thương hiệu thuốc tẩy Clorox để gán lên hộp đi vệ sinh của mèo. Tuy nhiên, nghiên cứu sau này lại để lộ ra rằng ý nghĩa mà khách hàng liên hệ mạnh nhất với Clorox là “tẩy trắng”. Đó là lí do mà khách hàng không muốn mua hộp cát cho mèo đi vệ sinh mang hiệu Clorox, vì họ sợ rằng mèo của họ sẽ bị tẩy trắng. Nghe có vẻ nực cười nhỉ? Tuy nhiên, đó là một bài học đắt giá mà nếu người làm thương hiệu không cẩn thận sẽ dễ mắc phải. Khi quản trị một thương hiệu, người quản lý nên biết rõ đâu là ý nghĩa mà khách hàng liên hệ mạnh nhất với thương hiệu. Nó không chỉ giúp họ biết cách định vị thương hiệu cho chính xác hơn, mà còn giúp họ truyền đạt thông điệp hiệu quả hơn. Đặc biệt, khi muốn mở rộng thương hiệu sang một ngành khác, nắm được ý nghĩa chính mà thương hiệu chiếm giữ trong tâm trí người tiêu dùng sẽ giúp ho lựa chọn ngành phù hợp. Ví dụ, ý nghĩa chủ lực của Evian là suối nguồn tượi trẻ, vì vậy mà thương hiệu này có thể lợi dụng ý nghĩa đó trong ngành chăm sóc da. Theo như thầy của tôi, brand manager ngày nay thường có xu hướng say đắm thương hiệu và hiểu thương hiệu theo cách mà công ty muốn họ hiểu, trong khi thương thiệu thật sự lại mang ý nghĩa khác xa với người tiêu dùng. Tôi nghĩ nếu tôi có cơ may làm brand manager sau này, thì tôi sẽ cố gắng không phạm sai lầm này.

4. Free Association Test – bài test để đánh giá ý nghĩa thương hiệu. Bài test này khá đơn giản, nhưng đòi hỏi sự quan sát cẩn thận và chọn câu hỏi thích hợp, cũng như một quá trình phân tích kỹ lưỡng sau đó. Để làm free association test, điều đầu tiên là phải xác định người được hỏi nằm trong target market của thương hiệu. Nếu không, mọi thông tin thu được sẽ là vô nghĩa. Khi làm bài test này, người hỏi phải để ý kĩ tốc độ mà người nghe trả lời, cử chỉ cơ thể, để phân biệt ra first associations và second associations. Lúc tôi làm bài test này với VitaminWater (một thương hiệu thuộc Coca Cola), tôi từng nhận được những câu trả lời vô cùng bất ngờ, không quá khả quan cho thương hiệu, ví dụ như fake, hypocrite, artificial. Nếu bài test này được làm đúng thì một người quản lý thương hiệu có thể sẽ phát hiện được rất nhiều vấn đề đang tồn tại với thương hiệu, mà bình thường có lẽ chẳng có report nào cho họ biết được.

Next post: The 4P

[Reblog] Stop Comparing Your Life. Start Living It.

To celebrate new year, I want to reblog an article that serves as a good reminder for myself. I know that I am competent in many things, and I have some achievements in my life, but at the same time, my internal problem is that I keep thinking of my failures rather than my achievements. I look at my friends and admire/envy their successes. I live in an environment where there are so many talented people surrounding me, and that drives me to think of how worthless I am. So for next year, I hope I can start believing more in myself, and stop this pointless habit of devaluing myself. If you have a problem like mine, you should read this following article.

Source: http://www.becomingminimalist.com/stop-comparing-your-life-start-living-it/

Most of us understand the foolishness of trying to compare ourselves to others. We would readily admit that no good ever comes from it. Yet, whether we are comparing our home size, paycheck, physical features, or any number of measurable (and even unmeasureable) things, we do it all the time.

Even though we know there are inherent problems contained in the process:

  1. We most often compare the wrong things. Because we can most easily compare the things that we can objectively measure, we live in a world that is great at measuring and comparing externals. Somewhere along the way, we decided that we could determine who is living a more valuable life by comparing clothes, cars, homes, paychecks, beauty, or Twitter followers. But externals are rarely a good measure. Net-worth has never been a good indicator of self-worth.
  2. We always compare our worst with their best. Comparing your life with others is always a losing proposition because there will always be people who “appear” to be better off than you and seemingly live the perfect life. After all, we always compare the worst of what we know about ourselves to the best assumptions that we make about others. Be advised, their life is never as perfect as your mind makes it out to be.
  3. There is no end to the comparison game. There is an infinite number of categories upon which you can compare yourself… and an almost infinite number of people to compare yourself to. Once you start down that road, you will never, ever find an end.
  4. Life isn’t graded on a curve. How you measure up against others holds absolutely no importance in your life anyway. It simply makes no difference. The goal of life is not to be better than 50% of the other people on the planet. The goal of life is to be the best you that you can possibly be.
  5. Comparison puts your focus on the wrong person. You can control one life – yours. When we consistently compare ourselves to others, we waste precious energy focusing on other peoples’ lives rather than our own.
  6. Comparison robs you of joy. Comparing yourself to others will always cause you to regret what you aren’t, rather than allow you to enjoy who you are. It will always steal the joy and happiness that is within your reach… and place it just outside of your reach instead.

Many a contented life has surely been stolen by the unhealthy habit of comparing ourselves to others. Comparing ourselves to others will always rob us of gratitude, joy, and fulfillment.

But even more than than, it prevents us from fully living our lives. It calls us to envy someone else’s life and seek theirs rather than ours. It is robbing us of our most precious possession: life itself. And while the temptation to compare may never be completely eliminated, there are certainly some practical steps that we can take to move past it. Consider a few of these:

1. Recognize the inherent problems in comparing yourself to another. Take a good look at the list above. Why would we want any habit in our life that promotes feelings of inferiority? Or consistently promotes envy, competition, and strife with no end in sight? Sometimes, just a reminder of the foolishness contained in the habit is the most important step in overcoming it.

2. Celebrate who you are. There are many wonderful things about your life. You are an artist… or a businessman… or a mother… or a good listener… or a generous soul. You have much to celebrate and are entirely unique. Any comparison between you and another person is like comparing apples to oranges. They aren’t living your life, you are. Therefore, you should expect the results to be completely different.

3. Focus inward. Value generosity, humility, goodness, kindness, and love. Begin to focus on developing the inward qualities of a simplified life and the externals will lose their beauty. And the quicker we find beauty on the inside, the sooner we’ll stop comparing things on the outside (skin-deep beauty, paychecks, or power).

4. Realize life is not a competition. There may be times when competition is appropriate, but life is not one of them. We have all been thrown together at this exact moment on this exact planet. And the sooner we stop competing against others to “win,” the faster we can start working together to figure it out.

5. Remember that nobody is perfect. We live in a society that glamorizes perfection. Consider that magazine racks are full of models and celebrities with perfect faces telling one-sided stories of great triumph and fulfillment. One important step to avoiding the lure of comparison is to remember that one snapshot in time never tells the whole story. The story is never told of the hours in a make-up room or the photo editing technique to cover the blemishes. The story is rarely told of their insecurities or failures (except to mention how they overcame them). That story doesn’t sell nearly as many magazines. But the truth remains: there are no perfect people – including you and including me.

6. Live as intentional as possible. Too many people live their lives without intentionality or thought. They rarely find a quiet moment to sit in meditation or solitude and examine their life – who they are and who they are becoming. As a result, lives are lived as a reaction to the events around them. But when a life is lived intentionally and thoughtfully, the comparison game becomes less attractive.

As humans, it is in our nature to compare ourselves to others. But nothing good ever comes from it. So let’s stop comparing ourselves to others. We were not born to live their life. There is no sense wasting our life (or energy) being jealous of theirs. Instead, let’s start living our lives. Let’s determine today to be good at it. After all, we only get one shot.

[Review] Chipotle’s Ads

Đã dự tính viết một bài về ads của Chipotle từ mấy tháng trước rồi nhưng bây giờ mới thảnh thơi đầu óc để góp đôi dòng cho hai đoạn quảng cáo hoành tráng gây xôn xao dư luận này.

Cho những ai không biết Chipotle: Đây là một thương hiệu thức ăn nhanh cao cấp của Mĩ chuyên bán bánh kẹp Mexico (burittos và tacos). Chipotle được thành lập năm 1993 với mục tiêu cung cấp thực phẩm được nuôi trồng bền vững và có đạo đức. Nói cách khác, Chipotle hướng tới việc sử dụng thực phẩm không dùng các loại thuốc biến đổi gen (GMO) và xuất sứ từ nguồn súc vật được nuôi dưỡng trong môi trường tự nhiên và không bị ngược đãi.

Vì là thương hiệu tiên phong trong vấn đề bền vững nông nghiệp, năm 2011, thách thức của Chipotle chính là việc tìm ra cách giáo dục ngươi tiêu dùng về những tác động xấu của ngành chế biến thực phẩm lên động vật và môi trường, mà không khiến người xem bị shock, cũng như không biến cả ngành công nghiệp thực phẩm thành kẻ thù. Để có thể kể câu chuyện của mình, Chipotle nhận ra họ không thể chỉ dựa vào quảng cáo truyền thống, vốn bị thống trị bởi những thương hiệu lớn như McDonalds, KFC, Burger Kings, v.v. Chi thêm tiền và dội bom người xem với quảng cáo một chiều không phải là cách, bởi như vậy thông điệp của Chipotle sẽ bị loãng. Thay vì vậy, để cạnh tranh được với các thương hiệu lớn hơn, Chipotle cần tạo ra nội dung đủ sức lôi cuốn để người tiêu dùng tự nguyện thảo luận và trò chuyện với họ, cũng như chọn kênh truyền thông thích hợp cho chiến lược này. Và Chipotle đã đạt được thành công đáng nể khi cho ra đời chiến dịch Back To The Start, lấy kênh phân phối đầu tiên là mạng xã hội để tận dụng tối đa earned media. Đoạn phim ngắn hai phút rưỡi do Creative Artists Agency thực hiện cho Chipotle đã lan truyền nhanh chóng trong thời gian ngắn, trở thành một trong những quảng cáo mạng được nhắc đến nhiều nhất trong năm 2012.

Câu chuyện trong phim khá đơn giản và bám sát tinh thần kinh doanh của Chipotle. Để theo đuổi lợi nhuận, ngành nông nghiêp từ chỗ chăn thả súc vật trong môi trường tự nhiên đã trở nên lệ thuộc vào thuốc kích thích và nhốt động vật trong không gian kính, đồng thời thải các hóa chất làm ô nhiễm môi trường. Và người nông dân, đại diện cho Chipotle, muốn mọi thứ tốt đẹp quay lại lúc ban đầu. Bản thân bền vững nông nghiệp đã là một đề tài gây tranh vãi, vậy nên nói về vấn đề nội dung, việc clip này trở thành một hiện tượng gây xôn xao dư luận không phải là điều quá bất ngờ. Cái hay ở đây chính là việc creative team chọn kiểu phim ngắn 3D để kể một câu chuyện hoàn chỉnh, có thắt có mở, và sử dụng âm nhạc dẫn dắt.  Phần nghệ thuật và dựng phim có thể nói là xuất sắc, và chắc chắn là một trong những điểm khiến đoạn phim này thu hút đến vậy. Với quảng cáo thì ý tưởng hay chưa là đủ, mà còn cần đi kèm với nghệ thuật xứng tầm. Sử dụng kiểu phim như hoạt hình này, họ vừa đảm bảo phản ánh được những tiêu cực đang diễn ra, lại vừa tránh được những hình ảnh không được thẩm mỹ nếu sử dụng phương pháp quay thực tế. Với một thương hiệu thức ăn nhanh thì điều này khá quan trọng, vì bất cứ điều gì khiến người dùng cảm thấy phản cảm với thức ăn, đều có thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Chipotle. Bên cạnh đó, Chipotle cũng có thể tránh được một khoản phí khổng lồ khi không phải thuê người thật đóng. Âm nhạc sử dụng trong phim này là bài The Scientist của Coldplay được Willie Nielsen cover lại. Đây là một thủ thuật phân phối quảng cáo khá thông minh, vì họ có thể lợi dung tên tuổi của ca sĩ gốc lẫn ca sĩ cover lại. Và thực tế là Chipotle đã tung đoạn phim này ra đầu tiên ở trang facebook của Chipotle, Willie Nielsen và Coldplay để tiếp cận 21 triệu người theo dõi ba trang này.

Tiếp nối thành công của Back To The Start, năm 2013 Chipotle lại giới thiệu một đoạn phim mới với tên gọi Scarecrow. Vẫn sử dụng nghệ thuật kể chuyện tự sự, mô hình phim ngắn 3D, và âm nhạc cover như Back To The Start, Scarecrow thế nhưng lại đi theo một hướng quyết liệt hơn. Nếu như trong Back To The Start, Chipotle chỉ đơn thuần thể hiện khát vọng muốn thay đổi, thì trong Scarecrow, ngành công nghiệp chế biến thức ăn nhanh và Chipotle được khắc họa như một cuộc đối đầu giữa thiện và ác, và trong đó thì Chipotle là đại diện của chính nghĩa.

Mảng nghệ thuật của phim có thể nói là tuyệt vời, vốn dễ hiểu vì đội tạo ra nó cũng là đội làm phim ngắn thắng giải Oscar năm 2012. Và nếu so sánh với Back To The Start, Scarecrow có lẽ gây được ấn tượng mạnh hơn với người xem. “Ám ảnh” là từ được dùng nhiều nhất trong phản hồi của người xem về đoạn phim ngắn này, ám ảnh từ âm nhạc đến các khung hình mang đầy tính ẩn dụ trong phim. Chắc hẳn một khi đã xem không ai lại không thấy rùng mình khi nghĩ đến những sinh vật đáng thương bị tiêm thuốc và bị nuôi nhốt trong phim đấy. Tuy nhiên, cái hay có lẽ cũng là cái dở của phim. Thay vì cổ động người xem ý thức hơn về xuất xứ của nguồn thực phẩm họ ăn, những hình ảnh trong phim gây ấn tượng mạnh đến mức khiến nhiều người xem nhẫm lẫn đó là lời kêu gọi ngừng ăn thịt toàn bộ. Ngoài ra, Chipotle không thật sự thẳng thắn khi đưa ra giải pháp cho ngành chế biến thịt trong phim bằng một món ăn chay của họ, mà không hề đả động đến việc nguồn thịt họ dùng trong kinh doanh lấy từ đâu. Bởi vì thế mà Chipotle cũng chịu khá nhiều chỉ trích là kẻ đạo đức giả. Mặc dù đoạn phim ngắn này mục đích chính chỉ là trailer giới thiệu app game, nhưng bản thân nó cũng là một phần trong kế hoạch xây dựng thương hiệu của Chipotle. Nếu mục đích của Chipotle là khiến nhiều người tranh luận và nói về họ, thì đoạn phim này có thể nói là thành công, vì chỉ trong một tuần Scarecrow đã có hơn 5.5 triệu lượt xem trên youtube và gây tranh cãi rộng rãi trên các website. Tuy nhiên, việc Chipotle thể hiện cả ngành chế biến thực phẩm như một tập đoàn xấu xa để nâng mình lên rất có thể cũng sẽ gây mất thiện cảm trong lòng nhiều người và tạo ảnh hưởng xấu lên thương hiệu. Sau Scarecrow thì có lẽ người có hứng thú với thương hiệu này sẽ càng trở nên phân cực hơn, hoặc yêu nó hoặc ghét nó. Duy chỉ có một điều chắc chắn, đó là Chipotle sẽ trở thành một thương hiệu được ghi nhớ và nhắc tới bởi rất nhiều người.

[Reflection] Finishing first term year 4

Image

Phew…. So finally this challenging term has ended. Looking back, I am glad that I chose New Product Development and Integrated Marketing Communications this term. Tim Silk and Ann Stone are definitely my two most favourite professors ever, as they have a lot of knowledge and experience to share with the class.

Two years in Marketing option exposed me to a lot of teamwork and projects. I think by now I have dealt with all kinds of people with different work ethics. I have worked with those slackers who gave a shit about group work and somehow still managed to look like the world owe them something. Thanks God I don’t have any of those people in my group this term or else my term would be in hell. But last year I was inexperienced and put up with that attitude; if that happens again, I won’t tolerate any more. On the other hand, I have also worked with a few people who were super responsible and super brilliant. Too bad, good things rarely last long, and I have come to accept the fact that I can never be in the same team with them again. This year, I am grateful that the members in my group are responsible and dedicated, although not to the extent that I wish they could be. I am sure that the projects I worked on this term would be much better if my group mates were willing to pay extra effort. Working in a group can be really challenging if your team members do not share the same goal with you. Sometimes, your good ideas might be scrapped just because the rest of your team do not want to go beyond the acceptable level. I am still pretty mad that all the concerns I raised are not acknowledged by my group, but are exactly what the professors point out later.  If only my group were willing to work harder, the result could be much better. I do not want to be too pushy or demanding, but sometimes it’s hard to see that what I care about does not match my standard and expectation. That doesn’t mean I am right in everything, but there are valid points that my group refuse to work on just because the deadline is close and they do not want to change. So after I see my prof’s comments, which spot on what I told my group before, I just want to yell “In your face, people”. Anyway, it’s all over and everyone has a life, so I won’t delve on it further.

Despite some bad experience with group work, I really enjoy the two courses I took. For New Product Development course, I learned the discipline to create a completely new product, from generating idea to optimizing product design. So basically, my group had to do unobtrusive observations, concept engineering questions, structured brainstorming to generate ideas. After that, we did another interview round to decide which consumer needs we need to optimize for the product. It’s unfortunate that we could not do final concept testing due to the short length of the course. The thing I appreciate the most about this course is that it destroys the illusion students usually have about first mover advantage, as well as to teach us how to think critically about barriers to adoption and trade-off when designing the product. Great product idea does not come out of thin air, but should always be based on consumer needs. I don’t really like the industry my group decides to work in, but I am pretty content with the final product idea. I also learn a lot from other groups, and it amazes me of how bright my classmates are.

Integrated Marketing Communications is awesome, and that is why I even made a separate post for it. The term kicked off with a positioning assignment, then following by a Coca Cola creative brief. Playing the client side and presenting to creative team was pretty difficult because you must engage creative people to work on your assignment. Also, writing a creative brief teaches me that it is actually quite hard to give an assignment that is specific enough but still gives enough space for the creative team to get their awesome juice flow. Some teams are so great at presenting, and I’m just in awe with so many great public speakers in my class. If only they could share a little bit of their charismatic with me. The last project is to give a pitch to a public utility corporation in the province, which can be considered as a client. The experience I went through for the last project is pretty interesting.The client gave us their problem, and we had to plan a campaign for them, together with making creative pieces. The project is particularly challenging because there is no product to sell, no tangible benefit, so we don’t sell a product, we are selling an idea.  My group planned a campaign called “Be Green, Not Extreme”. In terms of creativity, we had to write a script for TV commercial, draw storyboard, create a multi-functional postcard, and design the layout for a website. While my group’s pitch did not score well enough in terms of clarity (we explain much better in the report), the visuals were praised by my prof, who is a strict marker, so I am really happy about that. Too bad my group’s pitch is not the best in the class, but after all, what’s important is the lesson.

I am so happy that I’m done with the first term. For my short holidays, I just want to lay on bed and read/watch the things I missed during the term, like Mad Men. I went to see The Hobbit 2 yesterday, and man, it’s so great, even better than what I imagined when I read the book. Next week I’m going to see Catching Fire, heard it’s a good movie too. Sometimes I wish I could work in the movie production industry, it would be so much fun.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.